Duck hunt
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Thiếu Chủ Hắc Đạo


Phan_6

"Hoắc Đông Lưu, anh không được làm như vậy với tôi." Lúc này Hoắc Đông Lưu không còn là người mà cô quen thuộc, cô nên hiểu sớm, hai người tách ra lâu như vậy, anh ta không còn là chàng trai trẻ năm đó, mà là người đàn ông, một người đàn ông có thể tổn thương cô.

"Chỉ cần là chuyện anh muốn làm, không ai có thể ngăn cản anh." Đây chính là Hoắc Đông Lưu, trong mắt không có người như vậy, cuồng vọng như vậy.

Bởi vì áo sơ mi đã bị anh ta kéo ra, cô thử muốn quay người tránh ánh mắt nóng bỏng của anh ta, đồng thời muốn giãy hai tay bị cà vạt cột, làm gì cố gắng của cô đều uổng phí.

"Tôi không phải con rối của anh, anh không có quyền đối với tôi như vậy."

"Không có sao? Anh nói rồi anh muốn em, anh muốn em trở thành phụ nữ của anh."

Nhìn thấy lo lắng trong mắt cô, Hoắc Đông Lưu vẫn không chịu lui ra mà ép hỏi cô, anh muốn cô biết kết quả đối nghịch với anh, anh muốn thương yêu cô ấy, cưng chiều cô ấy, nhưng tuyệt đối sẽ không phóng túng cô ấy, mà bây giờ, anh chỉ muốn biết, có đàn ông chạm qua cô ấy hay không, đó chỉ có thể là quyền thuộc về anh.

Hoắc Đông Lưu nghe mùi thơm tản ra từ trên người cô ấy, mùi thơm nhàn nhạt làm cho anh kìm lòng không được mà hít sâu một cái, "Nói cho anh biết, có người chạm qua em hay không?"

Viêm Nương bị lời nói của anh ta dọa sợ, trong lòng không khỏi cảm thấy bị thương, điều này làm cho cô muốn vĩnh viễn trốn anh ta.

"Hoắc Đông Lưu, không cho phép anh đụng tôi."

Nhịn xuống run rẩy lo lắng, cô tiếp tục thử ngăn cản anh ta, cô biết Hoắc Đông Lưu không phải đang đùa giỡn với mình; mà lúc này ý nghĩ duy nhất của cô chẳng qua là muốn anh ta cách xa mình, tốt nhất là đời này không nhìn thấy anh ta nữa.

Nhưng Hoắc Đông Lưu đã không để ý tới cảnh cáo của cô, anh ta lần nữa cúi đầu liếm vành tai của cô, "Nói hay không?" Anh ta kiên trì hỏi đáp án mình muốn.

Viêm Nương muốn nói cho anh ta biết, đến nay chính xác mình không có nói qua chuyện tình cảm, nhưng mà tự ái của cô không để cho cô mở miệng, cho tới nay, cô đều không muốn chịu thua ở trước mặt Hoắc Đông Lưu, huống chi đó là chuyện riêng của cô, anh ta không có quyền hỏi đến, mà anh hôm nay đối với cô như vậy, món nợ này cô nhất định sẽ ghi nhớ .

Bởi vì không đợi được câu trả lời của cô, Hoắc Đông Lưu liền dọc theo cổ hôn mềm mại của cô, tham lam lại ngang ngược mà mút lấy.

"Anh dừng tay!" Sao anh ta càn rỡ như thế?

Tay của anh ta không an phận mà dao động ở trên người cô, rồi sau đó Hoắc Đông Lưu cởi áo lót của cô ra, mềm mại đứng thẳng của cô lập tức giọi vào tầm mắt anh ta, kích thích anh ta.

Lời của cô bị hành động của Hoắc Đông Lưu cắt đứt, thân mật giữa nam nữ là lần đầu cô tiếp xúc, làm thế nào cô cũng không nghĩ rằng đối tượng chính là Hoắc Đông Lưu mà cho tới nay cô đều muốn quên lãng, hơn nữa còn là sau khi hai người tách ra lâu như vậy, tất cả đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Cô liều mạng giãy dụa nửa người trên muốn tránh môi của anh ta.

Hôn lên môi của cô, tư vị ngọt ngào này làm cho anh ta mê muội, anh ta vuốt ve mềm mại của cô, cảm xúc đầy đặn lại co dãn này làm cho anh ta yêu thích không buông tay.

Viêm Nương thử dùng sức đẩy hai tay vẫn bị cà vạt của anh ta trói nhiều lần, nhưng không có hiệu quả bao nhiêu, đặc biệt là sức lực của cô căn bản không bằng anh ta, muốn đẩy anh ta ra căn bản là không thể làm được.

"Đủ rồi, không được đụng tôi."

Bởi vì thân mật này đột nhiên tới, làm sợ hãi trong lòng cô rốt cuộc chiến thắng kiêu ngạo, cô lên tiếng mang chút nghẹn ngào, điều này đại biểu cô đã nhượng bộ.

Hoắc Đông Lưu bởi vì cô nói mà ngẩng đầu, trong mắt có dục vọng mãnh liệt, "Nguyện ý nói?"

Anh theo động tác không lưu loát của Viêm Nương thì phát hiện cô thiếu kinh nghiệm, anh biết mình nên dừng lại, nhưng tư vị ngọt ngào của cô làm cho anh không thể vì vậy mà dừng tay.

"Không có ai chạm qua tôi."

Đúng vậy, vẫn luôn không có ai chạm tới cô, ngoại trừ anh ta ra, nụ hôn đầu năm kia của anh ta, nhiều năm sau, thân thể của cô còn để cho anh ta nhìn, sờ soạng, chỉ có anh ta, không có người khác.

Hoắc Đông Lưu nhìn cô, thân thể cùng gương mặt xinh đẹp của cô khiến cho anh mê muội, nhưng anh muốn mình khắc chế phần kích động này.

Sau khi nói xong, Viêm Nương nhắm nghiền hai mắt, không muốn nhìn anh ta nhiều hơn nữa.

Không biết qua bao lâu, cà vạt trên cổ tay cô bị tháo ra, cô lập tức xoay người đưa lưng về phía anh ta, cả thân thể co lại thành một cục.

Cô kéo áo sơ mi của mình thật chặt, dùng sức đến mức đốt ngón tay trắng bệch, "Mời đi ra ngoài."

Hoắc Đông Lưu xoay người cô lại, muốn cô ngó mặt mình, đồng thời còn cài nút áo áo sơ mi cho cô, Viêm Nương cũng không có phản kháng, giãy giụa, anh ta giúp cô mặc quần áo tử tế, lại ở trên trán của cô hôn một cái, "Đây chỉ là bắt đầu, giữa chúng ta chỉ mới bắt đầu, mà em chỉ thuộc về anh."

Viêm Nương trợn to mắt vì lời anh ta nói, cô cho rằng anh ta không nghiêm túc, nhưng anh ta, cô có thể theo ánh mắt thâm trầm của anh ta mà phát hiện anh ta kiên quyết.

"Tôi không muốn!" Sau khi cô mặc lại áo sơ mi xong, lui thân thể ra lần nữa, cách xa anh ta.

Hoắc Đông Lưu cười nhạt, thế nhưng trong cười lại có mùi vị không cho phản kháng, "Anh cũng không có hỏi ý kiến của em, anh chỉ là đang nói cho em biết, anh muốn em."

"Tôi cũng nói cho anh biết, tôi không muốn!"

"Trừ phi em có thế làm cho anh tìm em không được, nếu không em nhất định là của anh." Hoắc Đông Lưu nói rất tự tin, đồng thời cúi người nghiêng về phía cô lần nữa, "Nói cho anh biết, em yêu thích anh không?"

Câu hỏi đột nhiên của anh ta làm cho Viêm Nương có chút kinh ngạc, mà bộ dạng này của cô khiến cho Hoắc Đông Lưu hài lòng, anh ta bất giác vuốt mái tóc dài của cô, một mái tóc dài đến eo làm cho anh ta yêu thích không buông tay, mà anh ta tin tưởng có một ngày cô sẽ nhảy vào trong ngực anh, đến lúc đó cô lại cam tâm tình nguyện sống ở trong ngực anh ta.

"Im lặng là đại biểu em yêu thích anh đúng không?"

Viêm Nương nghe ra ý giễu cợt của anh ta, không phục mà trừng anh ta, "Tôi đã có người mình thích, xin anh đừng làm khó tôi."

Hoắc Đông Lưu bởi vì lời nói của cô mà híp mắt lần nữa, "Viêm Nương, đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của anh, em sẽ không muốn nhìn thấy tính khí bộ dạng mất khống chế của anh, tốt nhất đừng chọc anh tức giận, hiểu không?"

Anh quấn lấy tóc dài của cô, sức lực này làm cô hơi đau.

Viêm Nương không để ý tới lời của anh ta, chỉ xoay đầu bước đi, muốn tránh xa cái nhìn chăm chú của anh ta, nhưng tóc lại để cho anh ta bắt được, làm cho cô không nhúc nhích được.

Chương 15

Sau ngày đó, Hoắc Đông Lưu phái người theo dõi Viêm Nương, bất kể cô đi đâu, luôn có thể phát hiện rõ ràng có người theo đuôi ở phía sau.

Cô không ngu ngốc, cô biết là kiệt tác của ai, vì vậy cô gọi điện thoại thẳng đến công ty của Hoắc Đông Lưu.

"Nguyên Trinh, tôi tìm Hoắc Đông Lưu." Bởi vì quá phẫn nộ, làm cho cô quên mình không nên kêu thẳng tên Hoắc Đông Lưu như vậy, nhưng cô thật sự là quá tức giận.

Nguyên Trinh nghe thấy giọng điệu tức giận của Viêm Nương, có chút kinh ngạc, "Viêm Nương, Đông Lưu đang họp." Mà từ trước đến giờ anh ta không thích có người cắt đứt cuộc họp của anh ta.

"Tôi muốn lập tức nói chuyện với anh ta." Viêm Nương kiên trì.

Nguyên Trinh từ trong điện thoại nghe được kiên trì không đạt mục đích không bỏ qua của cô, "Được rồi, tôi đi hỏi một chút."

Viêm Nương chờ đợi, trong điện thoại truyền đến tiếng nhạc êm ái, lại không làm tan được cơn giận của cô, mà đang lúc cô cho là Hoắc Đông Lưu không muốn nghe điện thoại của cô thì đầu kia truyền đến giọng trầm thấp của anh ta.

"Viêm Nương, thế nào?" Hiếm khi cô ấy lại chủ động gọi điện thoại tìm anh như thế, cho nên mặc dù là ở trong cuộc họp, anh vẫn nhận điện thoại, nhìn vẻ mặt Nguyên Trinh lo lắng, còn có mấy vị cao cấp chủ quản kinh ngạc, anh ta nhẹ nhõm thỏai mái mà mở miệng.

Mà trong lòng những người ở trong phòng họp đều nghĩ, người bên đầu điện thoại kia, khẳng định lai lịch không nhỏ, nếu không thì không thể khiến cho Hoắc Đông Lưu phá lệ từ trước đến giờ chưa từng nghe điện thoại trong cuộc họp.

"Tại sao phái người theo dõi tôi?" Viêm Nương đã đợi đến mức không có kiên nhẫn, cô liền hỏi ngay.

Hoắc Đông Lưu nghe thấy lời nói của cô, bất giác lộ ra nụ cười, "Vì tốt cho em." Anh không có ý định để cho cô ấy có cơ hội đơn độc gặp mặt người đàn ông khác.

"Anh dựa vào cái gì?" Bất giác cô nâng cao âm lượng.

Hoắc Đông Lưu nhíu mày một cái, "Chuyện anh quyết định, sẽ không thay đổi."

"Anh. . . . . ." Viêm Nương tức giận đến mức cúp điện thoại.

Hoắc Đông Lưu làm như không có việc gì mà cúp ống nghe, anh tiếp tục cuộc họp chưa xong.

Nghĩ tới bộ dáng xinh đẹp của cô tức giận lúc này, trên mặt Hoắc Đông Lưu bất giác lộ ra một nụ cười dịu dàng.

Liên tục nhiều ngày, Viêm Nương phát hiện kháng nghị của cô không có hiệu quả, hơn nữa Hoắc Đông Lưu cũng không có lộ diện, cô không thay đổi được sự thực mình bị theo dõi, vì thế cô có tính toán khác, nếu mà anh ta thật sự muốn biết hành tung của cô như vậy, hoặc là có ý định vây khốn cô, như vậy cô sẽ cho anh ta như ý, vì thế, hôm nay cô mặc kệ đám người đi theo phía sau, hẹn Viêm Giản gặp mặt ở trong nhà hàng, cô biết làm như vậy sẽ chọc giận Hoắc Đông Lưu, nhưng cô nhớ tới mình đã từng nói với ông Hoắc, cô bảo đảm với ông ta sẽ không tham gia vào cuộc đời của Hoắc Đông Lưu, như vậy cô phải làm được, cô tuyệt đối không muốn trở thành phụ nữ của anh ta, mặc dù cô vẫn không quên được anh ta đã từng đụng chạm, còn có lời anh ta nói.

Anh ta muốn cô trở thành phụ nữ của anh ta, lời nói ngang ngược như vậy do miệng Hoắc Đông Lưu nói ra, cô nên tức giận, nhưng cô không có, cô thích Hoắc Đông Lưu sao? Chính cô cũng không xác định, nhưng cô hiểu, hôm nay nếu là người khác vô lễ với cô như vậy, như vậy cô sẽ làm cho người đó không thấy được mặt trời hôm sau, bởi vì anh ta là Hoắc Đông Lưu, cho nên cô không có làm như vậy, cũng không thật tình nói cho Viêm Giản biết, hành động như vậy đại biểu cho cái gì? Cô không muốn phỏng đoán nhiều, bởi vì điều cô có thể làm duy nhất chính là chặt đứt tất cả quan hệ với anh ta.

Cô ăn mặc rất có hương vị phụ nữ đi tới nhà hàng thì cảm nhận được cái nhìn chăm chú của mọi người, nhưng cô chỉ cười nhạt một tiếng, bởi vì đây cũng là một trong mục đích của cô, Hoắc Đông Lưu từng nói chuyện điện thoại mấy lần với cô, ý tứ trong lời nói là muốn cô đừng trêu chọc quá nhiều ánh mắt, điều này làm cho anh ta cảm thấy không vui, nhưng mà sau đó anh ta lại không có hiện thân, cho nên cô không quan tâm đến lời của anh ta, vẫn tiếp tục cố ý giả vờ của mình.

Viêm Giản ở trong nhà hàng chờ cô, vừa thấy cô xuất hiện, Viêm Giản lập tức đứng dậy và cười, đồng thời cũng vì trang phục xuất sắc của cô mà tán thưởng.

"Sao lại cố ý để ình trở thành tiêu điểm mọi người nhìn chăm chú như vậy?"

Viêm Giản hiểu rõ cô em gái này, từ trước đến giờ con bé không thích trở thành tiêu điểm, đặc biệt là không muốn có đàn ông nhìn con bé chằm chằm, điều này sẽ làm lửa giận của con bé dâng lên, mà bây giờ con bé ăn mặc khêu gợi làm lộ ra vóc người uyển chuyển của con bé, muốn đàn ông không thưởng thức thật là khó khăn.

Anh tin tưởng, con bé làm như vậy nhất định là có mục đích.

"Có sao?" Viêm Nương vẻ mặt cười vô tội, rồi sau đó cô ôm Viêm Giản, khiến đám đàn ông tại chỗ đều bắt đầu đố kỵ Viêm Giản.

"Em muốn hại anh bị người ta đuổi giết sao?" Viêm Giản chọc ghẹo, nhẹ nhàng kéo cô ra, "Ngồi xuống đi."

"Em mới không nỡ đấy."

"Có phải muốn người nào ghen ghét hay không, cho nên mới cố ý làm như vậy?"

Phụ nữ có loại hành động này, nguyên nhân chỉ có một, chính là muốn tình nhân của mình ghen, anh là người từng trải, cho nên anh hiểu.

Bởi vì bị Viêm Giản đoán được kế hoạch của mình, cho nên cô vội vã cúi đầu nhìn chằm chằm thực đơn nhà hàng, "Em không có bạn trai." Thế giới tình cảm của cô vẫn luôn trống rỗng.

"Vậy thì vì cái gì?" Viêm Giản mấy ngày nay bận rộn chuyện của công ty, hoàn toàn không có thời gian quan tâm Viêm Nương, vì thế anh cũng không biết chuyện giữa Hoắc Đông Lưu cùng với cô em gái.

Viêm Nương lắc đầu, "Muốn thay đổi mình thôi."

"Lời thật lòng?"

Viêm Giản nghiêm túc nhìn cô, ánh mắt sắc bén khiến cô không dám nhìn thẳng.

"Hoắc Đông Lưu tìm tới em?"

Anh biết nhà hàng này là sản nghiệp của Hoắc gia, ngày đó sau khi anh trở về, có điều tra một chút.

Viêm Nương vẫn cúi đầu, cô không dám thừa nhận, "Lần này em tới Đài Loan là vì công việc, xong rồi sẽ trở về."

"Viêm Nương, nhìn anh nói chuyện."

"Viêm Giản, em và anh ta không có quan hệ."

Tại sao mọi người đều muốn hỏi cô như thế, rõ ràng là chuyện rất bình thường, bọn họ lại muốn làm cho nó phức tạp thêm.

"Những người kia theo dõi em à?" Viêm Giản nhìn chỗ ngồi trong góc một chút, trong mắt có suy nghĩ sâu xa.

"Em không biết bọn họ."

"Viêm Nương, lập tức rời khỏi Đài Loan."

Viêm Giản làm thế nào cũng không muốn cô em gái có bất kỳ dính líu với Hoắc Đông Lưu, lần trước đối mặt thì anh nên nghĩ tới, Hoắc Đông Lưu xuất hiện cũng không phải trùng hợp.

"Em có công việc phải làm."

"Tìm người khác làm."

Anh nghe nói ngày gần đây Hoắc Đông Lưu cùng gia tộc Hoắc thị náo nhiệt vui vẻ không chịu nổi, hắn ta có khả năng sẽ thừa kế Hoắc gia, đến lúc đó hắn ta sẽ tham gia công việc của hắc đạo, trước kia hắn ta có thể ẩn thân phía sau màn, nhưng mà nếu chính thức thừa kế Hoắc gia, thì không thể không ra mặt rồi, nếu hắn ta thật sự coi trọng Viêm Nương, anh không thể bảo đảm ở Đài Loan mình có thể bảo vệ Viêm Nương không chịu sự quấy rầy của Hoắc Đông Lưu, thế lực Hoắc gia ở Đài Loan không thể khinh thường.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc cùng giọng điệu của Viêm Giản, Viêm Nương biết Viêm Giản là vì muốn tốt cho cô, nhưng cô lại không bỏ được công việc, đó là tâm huyết của cô, giao cho người khác làm đương nhiên là có thể, nhưng cô chưa bao giờ bỏ dở nửa chừng, chẳng lẽ lần này vì Hoắc Đông Lưu mà phá lệ sao?

"Viêm Nương?"

Cô vẫn luôn không hiểu, mặc dù Hoắc Đông Lưu có bối cảnh hắc đạo, nhưng mà anh ta chưa bao giờ tham gia hoạt động hắc đạo, tại sao các anh trai lại nhiều lần ngăn cản cô tiếp xúc anh ta.

"Để cho em suy nghĩ thêm một chút được không?"

Lòng của cô có chút không nỡ, cô không hiểu là vì cái gì, nhưng cô chính là không nỡ, dường như có một lực lượng vô hình muốn cô lưu lại, muốn cô đừng đi. Thời niên thiếu cô có thể đi thỏai mái, nhưng bây giờ cô lại không làm được.

"Ba ngày sau anh phái người đến khách sạn đón em rời đi." Viêm Giản không có bất kỳ thương lượng nào mà nói.

"Anh chỉ là muốn phòng ngừa Hoắc Đông Lưu tìm tới em, hay là không muốn em có quan hệ với anh ta?"

Viêm Giản lắc đầu một cái, "Chuyện hắc đạo em không thể tưởng tượng được đâu." Bởi vì anh hiểu rõ, cho nên anh càng bảo vệ Viêm Nương tốt hơn, tự bản thân Hoắc Đông Lưu cũng nên hiểu, nếu hắn ta thật sự yêu thích Viêm Nương, như vậy phương pháp tốt nhất chính là để cho con bé đi, như vậy mới là bảo vệ con bé.

"Anh ta không phải người của hắc đạo!"

Viêm Nương không có suy nghĩ nhiều mà phản bác Viêm Giản, mà cô đột nhiên đáp lời làm cho Viêm Giản im lặng mấy giây.

"Viêm Nương, có phải em đã gặp mặt hắn ta hay không?"

Cô không có trả lời ngay, nhưng nét mặt của cô làm cho Viêm Giản cũng biết mình đoán không sai.

"Lập tức rời khỏi Đài Loan."

Viêm Nương cúi đầu, "Viêm Giản, nếu em thật sự thích Hoắc Đông Lưu. . . . . ."

Cô không rõ tại sao mình lại đột nhiên nói như vậy, nhưng những lời này chính là tự nhiên cô nói ra miệng, cô không có suy nghĩ nhiều.

"Thích Hoắc Đông Lưu?"

"Em không biết."

Cô thật sự không biết, mấy ngày nay anh ta phái người theo dõi cô, nhưng đồng thời anh ta cũng thường gọi điện thoại tới hỏi thăm cô, cô biết Hoắc Đông Lưu quan tâm cô.

Nhìn Viêm Giản, trong lòng Viêm Nương suy nghĩ đến nhiều năm trước, nụ hôn của người con trai, cái này trong lòng cô đã sớm cho là đã quên lãng thì sau nhiều năm lại hiện lên trái tim lần nữa, sau năm đó, tình cảm của cô vẫn trống không, người theo đuổi cô đếm không hết, nhưng cô cũng không có động lòng, chỉ coi bọn họ như bạn bè.

Mà hôm nay cô phát hiện cô thích một người, thích một người mà cô cũng không biết làm thế nào biểu đạt tình cảm của mình với anh ta, cho nên cô không thể làm gì khác hơn là lấy thái độ ngược lại để đối mặt với anh ta, năm ấy cô còn rất trẻ tuổi, không có kinh nghiệm, cho nên không hiểu đó chính là tình yêu, còn tưởng rằng đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi.

Cô càng không nghĩ đến, phần tình cảm này có thể chôn giấu trong lòng cô nhiều năm như vậy, phần cảm giác này cô cũng không có quên, chỉ khắc sâu vào trong lòng mình, chỉ có chính cô mới biết mở ra như thế nào, nhưng cô vẫn không có nhìn thẳng mình, chỉ chờ đợi.

Hiện tại cô mới biết, là vì cô không đủ dũng cảm, vẫn luôn cho rằng mình mạnh mẽ không chịu thua mới có thể quan tâm Hoắc Đông Lưu như vậy, là cô sợ mình đã bị tổn thương, không phải là không thích Hoắc Đông Lưu, nhưng vì cô không xác định được tình cảm của anh ta, cho nên lựa chọn coi thường tình ý trong lòng cô.

Cô phát hiện mình thật ngốc, vẫn luôn để ý kiêu ngạo của mình, không để mắt đến phần cảm tình trong lòng kia, nhưng mà bây giờ hình như cũng đã quá muộn, cô đã không thể quay đầu lại.

"Viêm Nương." Thấy cô như thế, Viêm Giản đi tới bên người cô, nhẹ nhàng ôm cô, mà mặt của Viêm Nương cúi thấp làm cho anh không thấy rõ tâm tình của cô.

"Em không sao."

"Thế nào?"

Viêm Giản nhẹ nhàng nâng cằm của cô lên, lúc này mới phát hiện ra Viêm Nương khóc, nước mắt thấm ướt gò má của cô, nhỏ vào trong lòng bàn tay Viêm Giản.

"Tại sao khóc?"

Viêm Nương cũng không khóc thút thít, cũng không rơi lệ, từ trước đến giờ cô không cho phép mình quá mềm yếu.

Viêm Nương không nói, ý vị rơi lệ lúc này như thế nào, cô không biết.

Rồi sau đó Viêm Giản dịu dàng ôm chầm cô, "Anh trước tiên đưa em trở về phòng." Hành động của bọn họ đã đưa tới những ánh mắt rất hiếu kỳ của những người khách khác.

"Em có thể tự mình trở về."

Cô muốn biết rõ của bản thân mình, đến tột cùng cô nên làm như thế nào? Có phải nên như Viêm Giản nói hay không, lập tức rời khỏi Đài Loan? Nếu mà ở lại như vậy nữa, thì cô cũng đoán không ra sẽ có dạng liên quan gì tới Hoắc Đông Lưu, bởi vì cho tới bây giờ cô đoán không được bước kế tiếp anh ta sẽ làm gì.

Viêm Giản cùng với cô đi ra khỏi nhà hàng, anh tinh mắt chú ý tới mấy người con trai vốn đang ngồi ở trong góc kia lúc này cũng đứng lên.

Anh tin rằng những người này là Hoắc Đông Lưu phái tới, xem ra hắn ta thật sự bảo vệ Viêm Nương rất cẩn thận, cho dù hắn ta bởi vì công việc gia tộc mà không phân thân ra; anh biết với thân phận của hắn ta, tốt nhất chớ mang Viêm Nương ra công khai.

Viêm Giản cho rằng cách làm của hắn ta rất thông minh, cũng thích hắn ta, nhưng mà anh vẫn là không yên lòng để em gái ở lại Đài Loan, anh không biết Hoắc gia sẽ có biến hóa gì, nếu là người có tâm biết được tầm quan trọng của Viêm Nương với Hoắc Đông Lưu, như vậy con bé ở Đài Loan cũng rất nguy hiểm.

Mà Hoắc Đông Lưu sẽ bảo vệ Viêm Nương cẩn thận, anh tin rằng nhất định sẽ có việc xảy ra, nếu không hắn ta sẽ không quan tâm cẩn thận như vậy.

Chương 16

Ngày hôm đó, Hoắc Đông Lưu phải trở về Hoắc gia cùng bạn tốt gặp mặt một chút, mấy ngày liên tiếp bị áp lực đến từ cha, tâm tình của anh thật sự rất tệ.

"Đông Lưu, cậu thật sự muốn phản kháng bác trai?"

Mấy ngày nay, mặc dù Cao Vân rất bận, nhưng mà anh vẫn là lưu ý chuyện của Hoắc Đông Lưu, đặc biệt là ông Hoắc đề cập với anh, muốn anh khuyên nhủ Hoắc Đông Lưu, đừng có để Viêm Nương ở lại bên cạnh; đối với lập trường của anh, anh không tiện nói gì, dù sao đó cũng là chuyện giữa Hoắc Đông Lưu và Viêm Nương, mặt khác còn là tình cha con giữa ông Hoắc và Hoắc Đông Lưu, nhưng anh thân là bạn của cậu ta, cũng không muốn nhìn thấy cậu ta thống khổ khó xử như vậy, cho nên bất luận làm như thế nào anh cũng sẽ ủng hộ Hoắc Đông Lưu, anh tin vào sự phán đoán của cậu ta.

"Cứ cho là vậy đi."

Cao Vân có chút không tin mà nhìn chằm chằm vào Hoắc Đông Lưu ở trước mắt, trả lời của cậu ta làm anh cảm thấy kinh ngạc, anh không nghĩ tới, Hoắc Đông Lưu là người chân tình như thế.

"Đông Lưu."

"Mình đã quyết định."

Những sản nghiệp kia anh có thể không cần, nhưng Viêm Nương chỉ có một, anh không muốn buông tay.

"Vì sao?"

Anh hiểu tình cảm của Hoắc Đông Lưu đối với Viêm Nương, đặc biệt là Viêm Nương xông vào năm đó, khiến cuộc sống của Hoắc Đông Lưu thay đổi, cuối cùng còn bị buộc tạm nghỉ học, mà Hoắc Đông Lưu lại không nói câu nào, lúc đó thì anh đã biết Hoắc Đông Lưu sa vào, không nghĩ tới đã nhiều năm rồi, ngay cả chuyện đó anh cũng sắp quên lãng, không ngờ lại có thể phát triển đến như vậy, Viêm Nương trở lại trong cuộc đời của Hoắc Đông Lưu, phần cảm tình này đến tột cùng có kết cục như thế nào?

"Bởi vì Viêm Nương."

Lý do của anh chỉ có một, mà anh không có ý định giải thích cái gì nữa.

"Thật sự đáng giá không?"

Hoắc Đông Lưu cười, "Mình chờ cô ấy tám năm, cậu nói cô ấy có đáng giá hay không?" Đúng vậy, trong tám năm nay, anh lúc nào cũng nhớ cô ấy, anh sẽ không để cho cô ấy rời đi.

Cao Vân nhìn Hoắc Đông Lưu lúc nhắc tới Viêm Nương thì trên mặt không che giấu được dịu dàng cùng tình ý.

"Thậm chí buông tha Hoắc gia cũng không đáng tiếc sao?"

Ông Hoắc đã buông lời, nói nếu như Hoắc Đông Lưu kiên trì muốn ở chung một chỗ với Viêm Nương, như vậy ông ấy sẽ đem cả sản nghiệp Hoắc gia cho Cao Vân, nhưng Cao Vân căn bản không muốn sản nghiệp của Hoắc gia, mặc dù anh vẫn luôn là người phát ngôn của Hoắc Đông Lưu, cũng là lãnh đạo nửa sự nghiệp của Hoắc gia, nhưng tất cả đều là hướng về phía mặt mũi của Hoắc Đông Lưu, anh không muốn bán mạng cho công việc như vậy, vì thế, vợ của anh —— cũng chính là Giang Tâm Nhi bạn cùng phòng năm đó của Viêm Nương đã nghiêm trọng cảnh cáo anh, anh cũng có ý muốn rời khỏi Hoắc gia, thật sự không nghĩ đến vào lúc này lại náo loạn ra chuyện lớn như vậy, muốn anh nói đi cũng không được.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_7
Phan_8
Phan_9 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .